Đảm bảo cung cấp dịch vụ xã hội cho người lao động nhập cư ở thành phố

17/12/2020

Đặng Nguyên Anh

Nguyễn Bình Minh

Tóm tắt: Trên cơ sở dữ liệu của cuộc khảo sát “Di cư và sức khỏe” (VNMHS97) do Viện Xã hội học thực hiện năm 1997 và tìm hiểu các hình thái di cư trong nước cũng như so sánh với các nước phương Tây, các tác giả đã phân tích tình hình nhập cư ở vào các thành phố lớn ở Việt Nam và việc đảm bảo dịch vụ xã hội cho người lao động nhập cư tự phát. Các tác giả đi đến một số kết luận quan trọng: Vấn đề di dân ở Việt Nam đòi hỏi lời giải cho hai bài toán: bài toán phát triển và bài toán quản lý trong đó bài toán quản lý phức tạp và khó khăn hơn nhiều vì nó đòi hỏi những thay đổi trong chính sách và thể chế quản lý vốn còn quá nhiều bất cập hiện nay. Thậm chí, nhiều chủ trương chính sách đúng đã bị vô hiệu hóa trong quá trình triển khai, thực hiện.  Nhìn về tương lai, qúa trình di cư ra thành thị ở nước ta sẽ diễn ra mạnh mẽ hơn nữa. Di chuyển dân số trở nên quan trọng hơn tăng trưởng tự nhiên khi mà mức sinh và tử vong hiện nay ở nước ta đang giảm mạnh. Cuộc khủng hoảng tài chính tiền tệ, có tác động mạnh mẽ đến các nước trong khu vực, hiện đang ảnh hưởng đến Việt nam. Sự chững lại trong tốc độ tăng trưởng trong những năm tới sẽ có ảnh hưởng lớn đến vấn đề lao động, thu nhập, việc làm và sẽ tác động mạnh mẽ đến di cư. Chiến lược quốc gia tập trung đầu tư cho sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa có tầm quan trọng không phải ở việc hạn chế sự di chuyển của dân số nông thôn mà chính là hiệu quả phát triển kinh tế-xã hội đối với khu vực này. Điều đó hàm chứa rằng các chính sách và cơ chế quản lý cần tập trung nguồn lực nhằm nâng cao mức sống ở nông thôn và thu hẹp sự cách biệt giữa nông thôn và thành thị. Việc đảm bảo cung cấp dịch vụ xã hội cho người lao động nhập cư ở thành phố cần dựa trên cơ sở ổn định và nâng cao mức sống của toàn dân nói chung và người di cư nói riêng.

Tải bài viết